Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Thơ về… chồng!



Chồng là một dạng đàn ông
Một phạm trù rất mênh mông lằng nhằng
Lúc bực khối chị gọi "thằng"
Vui vui các chị gọi bằng "anh yêu"
 


Chồng là bậc thánh nói điêu
Chém gió phần phật (thả diều bay ngay)
Giúp vợ người rất hăng say
Giúp vợ mình nói "việc này...để mai"
 

Chồng cậy có một củ khoai
Mình là phái mạnh phải oai với đời
Chồng to như thể ông Trời
Chỉ ra mệnh lệnh, vợ thời nghe theo
 

Chồng là trụ cột, trụ kèo
Vợ là một thứ dây leo bám nhờ
Chồng đi từ sớm tinh mơ
Có khi về lúc... 0 giờ hôm sau
Hai chân đá lẫn lộn nhau
"Cười ra thực phẩm" đủ mầu phát kinh
 

Chồng luôn tự nhận thông minh
Tài giỏi bậc nhất hành tinh loài người
Vợ càng im lặng ngậm cười
Chồng càng lấn tới gấp mười lần hơn
 

Chồng là ông chủ ban ơn
Chồng là ngọn núi Thái Sơn cao vời
Trèo lên chắc mệt đứt hơi
Nên ta chấp nhận ở nơi dưới chồng
 

Chồng vững như sắt như đồng
Những lời ta nói là không ích gì
Chồng là một chiếc ti vi
Nhưng ta không thể tắt đi khi cần
 

Chồng là thánh, chồng là thần
Trượt chân rơi xuống cõi trần mà thôi
Nên vốn dĩ đã thế rồi
Đắng lòng vợ chỉ biết ngồi khóc than
 

Bụt hiện lên mới hỏi han
Nghe ta kể những trái ngang đời mình
Nghe xong... biến mất thình lình
Rồi gửi mail lại "tình hình... bó tay"
 

Ta đành ngậm đắng nuốt cay
Vận công để viết thơ này kêu oan


                        *** 
Bonus:

Đàn ông sợ vợ mới ngoan
Không biết sợ vợ hoàn toàn là sai
Sợ vợ mới đáng mặt zai
Kính vợ mới có tương lai huy hoàng
 

Đàn ông sợ vợ mới sang
Nếu không sợ vợ tan hoang của nhà
Dẫu sao vợ cũng đàn bà
Một phạm trù rất rườm rà mênh mông
Nên mới đặt cạnh đàn ông
Một phạm trù cũng mênh mông rườm rà!


ST

2 nhận xét:

  1. Ai làm mà hay thế ?Đúng với thằng chồng này(nổi tiếng s/v)
    Hi!Hi!Hi!

    Trả lờiXóa
  2. Đàn ông nông nổi giếng khơi
    Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu
    Bọn mình (đàn ông) ai mà chẳng sợ vợ và lúc nào cũng "nông nổi"lắm ?

    Trả lờiXóa