Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Tình yêu, đám cưới thời bao cấp



Nhà văn Lê Lựu kể: Hồi lấy nhà tôi, sau ngày cưới 2 tháng mới mua được một chiếc chiếu mới và một chiếc màn. Mượn được chiếc giường một của cơ quan. Nhưng khổ nỗi lại là màn đôi và chiếu đôi giăng ra rộng quá. Vậy nên đành buộc túm màn vào, còn chiếu thì gấp đôi lại trải ngang ra. Thành thử chiếu thừa chiều rộng nhưng trải lên giường lại thiếu chiều dài.


“Nhà thơ Phạm Tiến Duật, một nhà thơ nổi tiếng như thế nhưng ông ấy khổ lắm!” – tác giả “Thời xa vắng” lim dim đôi mắt.

Nhà thơ lấy vợ nhưng không có nhà để ở. Ông ấy ở nhờ gian bếp đằng sau nhà vợ trong ngõ Yên Thế (đường Nguyễn Thái Học). Căn phòng bẩn thỉu hôi hám. Hai vợ chồng và hai đứa con ngủ trên cùng một chiếc phản.

Nhà văn Lê Lựu không nhịn được cười khi kể về một đồng nghiệp. Gia đình đó cũng có 4 người ngủ trên một giường. Nửa đêm, hai vợ chồng âu yếm nhau. Bỗng một đứa con ngóc đầu dậy. Ông chồng ngượng quá ấn đầu nó xuống thì thằng kia kêu lên: “Nó không xem, bố tống cổ nó ra ngoài đi!”


Nhiều người vẫn nhớ, hồi đó, cuộc sống vốn đói nghèo, đến chuyện tình yêu, lấy vợ lấy chồng cũng cơ cực không kém.

Ông Nguyễn Văn Hảo (ở Nghệ An) quả quyết: “Ngày đó cô nào bán ở cửa hàng mậu dịch là có giá nhất!”

Đưa bạn gái về nhà ra mắt, nếu giới thiệu là nhân viên mậu dịch, gia đình sẽ rất quý. Hoặc chí ít dù trai hay gái, có người nhà liên quan đến quầy mậu dịch, sẽ rất có giá.

Nếu con mình lấy được những người này, mỗi lần đi mua lương thực, thực phẩm đỡ phải xếp hàng, lại được ưu tiên loại hàng tươi ngon nhất. Có câu “nhất thân, nhì quen” là vì thế.

Ông Hảo còn nhớ như in hồi ông cưới vợ. Vốn là bộ đội ở xa nên ông tranh thủ về phép để cưới vợ. Muốn tổ chức đám cưới cho vui vẻ mà trong nhà khi đó không còn gì ăn. Ông và vợ chạy vạy mãi mới ra cửa hàng mậu dịch mua được mấy lạng thịt.

Ngày cưới, bạn bè đến chúc mừng, cỗ bàn chủ yếu là nước chè, ít bánh kẹo sơ sài. Quà cưới hồi đó đâu có phong bì mà mừng. Toàn chậu nhôm, bát đĩa, phích nước, nồi niêu xoong chảo. Tàn tiệc cưới, cô dâu chú rể có khi phải kiếm bao bì gom quà mừng lại vác về.

Sống trong thời kỳ khổ cực như vậy, món ngon nhất cho đám cưới có lẽ là tiếng hát ca của bạn bè đến góp vui.

2 nhận xét:

  1. Hội ta mà nói về tình yêu ,đám cưới hồi bao cấp tôi cam đoan nếu được khai thác ,viết về nó sẽ hay ,hấp dẫn không kém gì các nhân vật nổi tiếng Lê Lựu,Phạm tiến Duật kể trên .Các mối tình của các bạn nữ K16 như Châu,Tứ,Chính,T Minh..v..vcòn bạn nam như Thông ,Trung,Cơ ,Thái,Bang đến nay vẫn còn nhiều ..giai thoại mà khi gặp nhau là đầu đề cho mọi bàn tán .Có lẽ bọn ngoại trú khéo dấu hay còn trẻ con nên chỉ khi ra trường mới bộc lộ .Tôi là dân nửa nội và nửa ngoại trú nên có lẽ cũng biết ít nhiều .Tình yêu thời đại học khi đó nghĩ lại sao ấu trĩ thế .Chỉ mới có ý định ,rủ nhau đi chơi về khuya một tý và có lẽ chỉ nắm tay nhau thôi mà cũng bị kỷ luật đến đuổi học .Chỉ nghe anh Giang văn Lượng kể về làm tình (anh này có tuổi ,có vợ)mà sao ..mê mẩn .Tôi ra trường công tác 10 năm sau mới lấy được vợ và phải dành dụm lắm đó .Hồi chuẩn bị cưới tôi dành dụm mua được mấy cuộn cót ép ,ít gạch định ngăn căn hộ gỗ nhà ngoài đê đưa nàng về (t/c của bố người bạn ở tập thể về hưu cho mượn)Tiệc cưới của tôi "oai lắm" Tiệc ngọt mời thoải mái ra khách sạn Đường sắt gần nhà .Đón dâu bằng xe ca Ba đình có phù rể (Bọn bạn lấy vợ hết nên phải nhờ mãi mới được 1 thằng ở cơ quan)có đốt pháo (Bạn Đại giúp việc này nhưng do mải chơi tý nữa quên)Tiệc mặn mời gia đình là chinh với vài người bạn thân tổ chức tại gia .Thực phẩm lo trước ở quê mang lên ,tự nấu nướng cũng đủ cả gà ,giò ..làm những 20 mâm .Khổ nhất là khâu địa điểm ăn .Thôi thì mượn tạm nhà hàng xóm ,lấn chiếm lòng đường bày cỗ vậy May mà tôi mượn tạm nhà của ông anh được 1 năm để đưa nàng về dinh chớ không thì ..chắc tịt mất Chịu chơi nhất là được người bạn mừng cưới cho 10 kiểu ảnh màu và phải tháng sau mới có ảnh vì phải đem rửa tận bên Thái cơ .Đến nay 10 kiểu ảnh đó tuy màu không còn rõ nhưng là kỷ vật ghi lại dấu ấn một thời gian khó .Đối với Hội ta có lẽ để đi dự đám cưới các bạn tôi là 1 trong những người dự nhiều nhấtvà có dịp sẽ kể sau
    Bạn không cần nêu tên ai đọc cũng biết

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế thì gọi luôn là "Bạn ai cũng biết" cho gọn...

      Xóa