Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2019

Sống 100 tuổi khỏe mạnh không phải là giấc mơ (tiếp theo và hết)


VẬN ĐỘNG VỪA SỨC là nền tảng cơ sở thứ hai
Ánh sáng mặt trời, không khí, nước và vận động là khởi nguồn của sinh mệnh và sức khỏe.

Hình thức vận động nào là tốt nhất? Đi bộ là vận động tốt nhất. Đi bộ có thể phòng bệnh xơ cứng động mạch, có thể làm cho động mạch từ xơ cứng sang mềm mại. Trong tập luyện thì đi bộ đối với bệnh huyết áp, bệnh cholesteron, bệnh béo phì đều rất tốt.
Vận động quá sức rất nguy hại. Đi bộ phải đi cho vừa sức. Đi như thế nào thì tốt? Nhớ kĩ 3 chữ: 3, 5, 7. “3” là một lần đi bộ 3 km hết khoảng trên dưới 30 phút. “5” là tuần lễ vận động ít nhất 5 lần. “7” là vận động cho vừa sức: tuổi của bạn + nhịp đập tim = 170.
Thái cực quyền là một môn vận động rất tốt. Đây là một môn tập luyện có sự kết hợp giữa âm và dương, môn này có thể cải thiện được hệ thống thần kinh và rất quan trọng là cải thiện sự cân bằng công năng. Ngưởi Mỹ đã làm thí nghiệm đối chiếu giữa luyện tập thái cực quyền và luyện tập bằng dụng cụ trong phòng. Kết quả so sánh: nhóm tập thái cực quyền cân bằng cộng năng tốt hơn, đi không bị ngã, bệnh gãy xương giảm 50%. Qua thí nghiệm khoa học trên, chúng ta rút ra: cần vận động với hai môn đi bộ và thái cực quyền.

BÀI THUỐC, TRỪ RƯỢU: Nền tảng cơ sở thứ ba
Hút thuốc lá là không tốt, chúng ta không cần bàn tới nữa. Nếu bỏ được thuốc, các đồng chí nhất định nên bỏ ngay. Còn nếu chưa bỏ ngay được thì một ngày không được hút quá 5 điếu. Hút không quá 5 điếu 1 ngày thì mức nguy hại có hạn, nếu vượt quá 5 điếu thì mức nguy hại tăng gấp bội.
Rượu có thể uống được chút ít không quá 50 -100 cc mỗi ngày. Uống nhiều rượu thì bất lợi. Có một thống kê: 50% tội phạm trong nhà lao, 40% sự cố giao thông, 25% người bệnh có liên quan đến rượu. Uống chút ít rượu có thể là bạn của sức khỏe, còn uống nhiều sẽ là tội phạm.

CÂN BẰNG TÂM LÝ: nền tảng cơ sở thứ tư
Hôm nay tôi muốn giới thiệu với các bạn vấn đề quan trọng nhất là cân bằng tâm lý, đó là biện pháp quan trọng, là chiếc chìa khóa vàng để bảo vệ sức khỏe cho chúng ta. Tác dụng của cân bằng tâm lý vượt hẳn mọi tác dụng tâm lý khác.
Ở Bắc Kinh có rất nhiều cụ già sống khỏe mạnh trên 100 tuổi. Họ đã sống khỏe mạnh như thế nào? Ăn ngon hay có nhiều tiền? Không phải. Những người già sống khỏe mạnh rất lạ, có người đi ngủ sớm và dậy sớm, nhưng cũng có người ngủ muộn và dậy muộn, có người nói họ không hay ăn thịt mỡ, có người nói người già sống khỏe mạnh không hút thuốc, nhưng cũng có người vẫn hút, có người không uống trà, có người hay uống trà. Cuộc sống quả là muôn màu muôn vẻ. Nhưng có điều mà các cụ già khỏe mạnh đều giống nhau, đó là ai cũng sống thoải mái nhân hoà, lương thiện.
Tại sao cân bằng tâm lý lại quan trọng đến như vậy? Chúng ta nói xơ cứng động mạch phải mất mấy năm mới làm cho huyết quản tắc nghẽn lại. Thường ở độ tuổi 40 - 50 trở lên, mỗi năm huyết quản hẹp lại khoảng 1 - 2%, nếu bạn hút thuốc hoặc bị cao huyết áp, máu nhiễm mỡ, v.v… thì tốc độ ấy lên dến 3 - 4%, nhưng nếu bạn nổi giận thì có thể chỉ trong một phút, động mạch thu hẹp đến 100%, lúc đó chỉ có chết. Tình cảm có tác động ghê gớm như vậy.
Theo báo cáo của Mỹ, có người đàn ông 53 tuổi khi đi làm về đẩy cửa vào nhà thấy vợ, con cãi nhau, chửi nhau thậm tệ, anh ta định khuyên vài câu nhưng không kịp mở miệng, đứa con trong cơn thịnh nộ đã cầm dao ăn hoa quả đâm một nhát vào tim bà mẹ từ trước ngực qua sau lưng, làm bà mẹ chết ngay tại chỗ, người cha thấy vậy cũng ngã xỉu chết luôn. Đưa ra pháp y giải phẫu, thấy người đàn ông bị xơ cứng động mạch, các mạch máu vẫn trơn tru không bị tắc nghẽn. Nhưng tại sao lại chết? Đó là do động mạch co giật tắc nghẽn, cả trái tim cũng ở trạng thái co lại, không giãn ra được.
Báo chí còn đăng ở Ai Cập có vụ một bác sĩ thiếu tinh thần trách nhiệm, bệnh nhân hôn mê, đồng tử giãn to, cho rằng bệnh nhân đã chết, đưa xuống nhà xác. Khi ở nhà xác, bệnh nhân tỉnh lại, thấy mình nằm trong quan tài, sợ quá dùng hết sức đội nắp quan tài bò ra. Đang trong lúc một chân bò ra ngoài, một chân còn ở trong quan tài thì có một hộ lý đẩy cửa nhà xác bước vào. Vì không bao giờ nghĩ có chuyện như vậy nên vừa nhìn thấy có người từ trong quan tài bước ra với dáng tiều tụy đau khổ đến như vậy, người hộ lý chỉ kịp hét lên hai tiếng định chạy ra ngoài nhưng không kịp, đã ngã xuống chết tại chỗ. Ngược lại bệnh nhân kia lại được cứu sống. Tòa án xử phạt người bác sĩ 3 năm tù vì tội không làm tròn chức vụ.
Có lúc chỉ một lời nói cũng có thể lấy đi một sinh mạng của con người. Ở bệnh viện chúng tôi, thứ bảy mới được thăm bệnh nhân. Có một bà vợ đến thăm chồng, tay xách nải chuối, dưa hấu, đủ thứ, rất phấn khởi, song chỉ vì một câu nói của bà vợ mà ông chồng suýt mất mạng. Bà ấy kể lại tối hôm qua đài truyền hình đưa tin trong sự biến ở Đông Âu năm 1989, ông Chiôtxaixưkhôt đã bị bắn chết. Ông chồng cho rằng như vậy là bừa bãi, bà vợ thì bảo: “Bắn chết là đáng”. Hai vợ chồng tranh luận về cái chết của ông Chiôtxaixưkhôt, kết quả là chưa đầy 3 phút tranh luận, ông chồng bỗng thấy ngực đau nhói, mặt tái nhợt, toát mồ hôi đầy người. Thấy tình hình như vậy, bà vợ vội tìm bác sĩ đến đo điện tâm đồ thì toàn bộ cơ tim đã cứng. Khẩn trương cấp cứu, đưa qua phòng giám hộ, nửa giờ sau được phục hồi trở lại. Hôm ông chồng xuất viện, bà vợ tặng cho bệnh viện chúng tôi một lá cờ cảm ơn cứu mạng và nói: “Tôi biết tác hại của cái giận đến mức nào rồi, tôi có thể hứa với các anh là ông Chiôtxaixukhôt sau này có bị chết bắn hay như thế nào vợ chồng tôi cũng không quan tâm đến nữa, ông ấy nói sao tôi nghe vậy, thế là ổn”.
Sự thay đổi tình cảm quả là rất ghê gớm. Có một vị giáo sư vì tức giận với một cậu sinh viên, đã nói: “Bây giờ giới trẻ tốt cũng nhiều nhưng không nghe lời thầy giáo cũng lắm. Chưa tốt nghiệp mà anh đã ăn nói chả ra sao, vô lễ đến thế!”. Vị giáo sư tức giận đập bàn, đứt mạch máu não, bán thân bất toại, đi không được, ngồi cũng không xong, cố víu lấy cái bàn nhưng cũng không kịp, đã ngã vật xuống. Cậu sinh viên đứng dậy, chỉ vào giáo sư và nói: “Tôi nói cho ông biết: pháp luật đã quy định là làm cho người tức giận mà chết không bị phạm pháp”. Nói xong rồi bỏ đi. Tôi không bàn đến đạo đức của cậu sinh viên này, chỉ nói rằng người già mà tức giận là không nên. Cáu giận, huyết áp sẽ tăng nhanh đột ngột.
Chúng tôi đã theo dõi một bệnh nhân chỉ vì một con muỗi mà huyết áp tăng lên nghiêm trọng. Ông ta từ nước ngoài mới về nước, đi du lịch ở Thẩm Quyến, đến 10 giờ tối chuẩn bị đi ngủ. Trong màn có một con muỗi. Một ông già 60 tuổi đi đập muỗi đâu có dễ. Mãi cho đến 4 giờ sáng con muỗi mới bị đập chết. Ông ấy nghĩ hãy nằm thêm nửa giờ nữa xem có còn con muỗi nào nữa không. Sau nửa tiếng, thấy yên ổn, ông mới bắt đầu ngủ, nhưng vì đã quá giấc nên nằm mãi không ngủ được. Ông uống thuốc hạ huyết áp. Bình thường huyết áp của ông chỉ 120, nhưng đến hồi sáng đo lại lên đến 196. Bác sĩ bảo ông có thể uống thêm thuốc. Ông uống tăng gấp đôi không hạ, tăng tiếp đến 8 lần mà vẫn không hạ, phải đưa nhanh đến bệnh viện để xử lý. Lúc đó huyết áp mới từ từ hạ xuống, tuy chưa xuất huyết não, nhưng mũi đã chảy máu.
Vấn đề tình cảm này quả đã gây ra nhiều chuyện bất ngờ. Trạng thái tâm lý con người rất quan trọng, mắc bệnh và phục hồi sức khỏe tùy theo từng người, không giống nhau. Có người dễ mắc bệnh nhưng có người không dễ mắc bệnh chút nào, điều đó quan hệ mật thiết đến tâm lý. Bệnh tât chúng ta chịu ảnh hưởng rất lớn của tâm lý. Ở Đông Bắc có một bệnh nhân 38 tuổi, bị đau ở vùng ngực, đi siêu âm, bác sĩ bảo: “không xong rồi, ở trong gan anh có một khối u đã lớn 7 cm”. Vừa nghe thấy thế, anh ta mặt mày tái nhợt, ngã vật xuống đất, đứng không nổi, chân run lẩy bẩy. Về nhà, ăn ngủ không được, con mới 8 tuổi, mình chết ai nuôi nó đây? Càng nghĩ lại càng không ngủ được, lại càng đau, lại phải đến phòng y tế để xin thuốc. Bác sĩ ở đây rất tốt, quan tâm đến hoàn cảnh của anh, khuyên: “Ung thư gan giai đoạn cuối tôi cũng không có cách nào để chữa, nhưng tôi có cách: anh muốn ăn gì thì cứ ăn, thích chơi gì thì cứ chơi”. Tình trạng ấy kéo dài đến cuối tháng, anh ta chỉ còn da bọc xương, không ngồi dậy được. Chủ tịch công đoàn mang các thứ đến thăm, động viên an ủi anh ta và hỏi anh ta có nguyện vọng cuối cùng gì. Anh ta trả lời:
- Chẳng có gì nữa, đối với tôi, điều đáng tiếc nhất là chưa được nhìn thấy Thiên An Môn. Tôi muốn được nhìn thấy nó, có chết cũng yên tâm.
Chủ tịch công đoàn thấy anh cũng khá giác ngộ bèn nói:
- Được, để đưa anh đi xem Thiên An Môn.
- Tôi đi không nổi.
- Đừng lo, tôi có cách.
Chủ tịch công đoàn cử 4 anh thanh niên khiêng anh ta lên xe lửa đi thăm Bắc Kinh, Thiên An Môn. Đã đến lúc phải trở về, có người nói: “Đã đến Bắc Kinh rồi thì xem có bác sĩ nào giỏi, có cách nào hãy đến khám xem”. Kết quả là đến một bệnh viện ở Bắc Kinh, có một giáo sư là bạn của tôi chuyên nghiên cứu viêm gan siêu vi B khám cho anh ấy. Khám xong anh ấy hỏi:
- Tôi bị bệnh gì?
- Anh không có bệnh gì cả.
- Đùa! Sao tôi lại không có bệnh? Tôi đau gan, sắp chết đấy!
- Anh dọa tôi đấy à?
- Sao lại dọa?
- Trường hợp này rất nhiều. Có rất nhiều người túi nang sưng phồng giống như anh vậy, bị chẩn đoán là ung thư, hoảng sợ cho là mình mắc bệnh, kết quả tinh thần suy sụp, nhưng trên thực tế là chẳng có bệnh gì cả.
Bác sĩ đã giải thích với anh ấy như vậy. Bốn thanh niên khiêng anh ấy đi nghe nói vậy cũng rất phấn khởi, nói: “Anh không có bệnh chúng tôi còn khiêng anh làm gì?” rồi vứt cán bỏ chạy. Bác sĩ bảo anh ta: “Tình trạng anh như vậy, tôi chứng minh cho anh thấy, tôi sẽ chịu trách nhiệm, anh yên tâm đi”. Điều đó làm cho anh ngày càng nhận thức ra. Trở về Đông Bắc, anh ăn được, ngủ được và đi làm trở lại bình thường. May mà anh ấy muốn đi xem Thiên An Môn, nếu không thì đã thành nắm xương tàn rồi.
Tác dụng ám thị cũng rất ghê gớm. Thế nào là tác dụng ám thị? Ví dụ như bác sĩ chữa bệnh cao huyết áp, cấp cho bệnh nhân một loại thuốc viên nang rất đẹp, một nửa màu vàng, một nửa màu xanh và nói: “Đây là thuốc nhập từ Mỹ về, rất tốt. Anh uống đi, tuần sau đến kiểm tra lại”. Thực ra viên thuốc ấy bên trong toàn là tinh bột, nhưng qua tuần sau rất nhiều bệnh nhân đến kiểm tra huyết áp đều khôi phục ở trạng thái bình thường, ít đau và ngủ rất tốt. Sau khi phẫu thuật cắt dạ dày thường rất đau không chịu nổi nên phải tiêm cho bệnh nhân một mũi “moocphin”. Hễ tiêm là 40% thấy hết đau, thực ra thuốc giảm đau đó là muối sinh lý. Tiêm thuốc moocphin thật thì chỉ có 95% bệnh nhân không đau, còn 5% vẫn kêu đau.
Người Mỹ chữa bệnh ung thư chữa từng người một nên bệnh nhân chết nhanh. Vậy chữa như thế nào thì tốt? Chữa theo từng nhóm tổ, các bệnh nhân ung thư cứ 7 - 8 người mỗi tuần đến chữa một lượt. Họ ngồi lại với nhau, trao đổi trò chuyện tán gẫu với nhau, trong tâm lý có gì khó chịu đều nói ra hết để cùng nhau tương trợ động viên lẫn nhau. Điều trị từng tổ nhóm như vậy, tình cảm của mọi người rất tốt, kết quả là tác dụng phụ do hoá trị rất ít, tỉ lệ chết giảm thấp. Họ đã thành lập “câu lạc bộ chống ung thư”, sau đó đã tổng kết kinh nghiệm tại sao bác sĩ nói chỉ sống thêm được nửa năm mà hai mươi năm sau có người vẫn còn sống. Chưa một ai trong số họ nói đã dùng thuốc tốt kéo dài tuổi thọ mà họ đều nói có cuộc sống tình cảm rất vui vẻ thoải mái, tràn đầy niềm tin, hy vọng nào tương lai, chẳng sợ việc gì. Tâm lý tâm thái cân bằng, gia đình hoà thuận đầm ấm, cơ quan đoàn thể mọi người quan tâm, đó là điều quan trọng, còn thuốc là thứ yếu.
Thưa các bạn, trạng thái tâm lý phấn chấn là chống ung thư tốt nhất. Trên thực tế, một con người có tâm lý cân bằng, bệnh gì cũng không dễ mắc, nếu có bệnh cũng nhanh chóng khỏi. Bất cứ bệnh nào cũng đều như thế, tác dụng tâm lý này vô cùng mạnh mẽ, có khi mạnh đến mức không tưởng tượng được.
Gần đây, chúng tôi có một bệnh nhân bị tắc nghẽn động mạch tim và nhiều vùng khác cũng bị tắc nghẽn, thành tâm thất có u, lại có cả cục máu đông. Bác sĩ bảo với ông ta là hết cách rồi, chỉ còn một tia hy vọng là lên Bắc Kinh đến bệnh viện An Trinh làm phẫu thuật nối cầu quán mạch, nong mạch và cắt bỏ u đi. Tôi đã khám cho ông ta và nói: “Anh muốn làm cũng được, nhưng phải làm một thí nghiệm xem cơ tim có còn sống hay không. Nếu cơ tim còn sống thì việc bắt cầu có hiệu quả, còn cơ tim đã chết thì có bắt cầu cũng không có hiệu quả”. Thí nghiệm cho thấy cơ tim đã chết. “Thế là hết”, ông ta nói như vậy.
Thật là may mắn hôm đó chúng tôi có bài giảng về sức khỏe (mỗi tháng giảng một lần). Ông ta đã nghe bài giảng này và nói: “nghe bài giảng này hơn là đọc sách mười năm. Cả đời tôi làm giám đốc ngân hàng, chẳng biết gì đến sức khoẻ. Bây giờ tôi mới biết 4 hòn đá tảng cho sức khỏe của chúng ta quả là quá tốt”. Sau đó vị giám đốc ngân hàng này về nhà tự tổng kết thành 4 câu:
- Câu thứ nhất: quên quá khứ đi. Trước đây ăn trên ngồi trước, cơm bưng nước rót, tiền hô hậu ủng,… bây giờ không làm việc nữa mà vẫn còn nghĩ đến, tâm lý thấy khó chịu, nên quên quá khứ đi.
- Câu thứ hai: không nhìn hiện tại. Giám đốc ngân hàng bây giờ so với mình trước đây còn oai phong lẫm liệt hơn, càng so sánh càng thấy tức nên không nhìn hiện tại nữa.
- Câu thứ ba: hưởng thụ hôm nay. Hàng ngày dưỡng lão, chăm sóc cây hoa, nghe đài,…
- Câu thứ tư: hướng tới ngày mai. Trái tim tôi bảo dưỡng tốt, tôi có thể sống đến hơn 90 tuổi.
Nghĩ vậy, ông rất phấn chấn. Nhờ vậy, sau 2 năm, kiểm tra lại bệnh, chụp phim thấy tim ông nhỏ lại khá nhiều. Đồng chí chủ nhiệm khoa phóng xạ nói: “Nhầm rồi. Cầm nhầm phim rồi”. Tôi bảo: “Nhầm đâu, nếu cần thì chụp lại”. Đây là một trường hợp hiếm có. Tim thường chỉ càng ngày càng to ra, làm sao có thể nhỏ lại như thế được, quả là lần đầu tiên tôi gặp. Làm siêu âm, thấy tim nhỏ lại rất rõ, chức năng tim được cải thiện tốt, huyết tan không còn nữa, hiện nay ông ấy sống rất khỏe, ngày ngày đều leo núi.
Viện khoa học quốc gia có một viện sĩ nổi tiếng. Một hôm có người báo ông tin một người bạn của ông đã chết. Người đó là thư ký của ông trước đây, là người bạn thân thiết đã làm việc cùng ông mấy mươi năm, nay đột ngột chết, ông vô cùng thương tiếc, xót xa. Đến tối nhà khoa học này cũng chết luôn.
Mối quan hệ giữa trạng thái tâm lý đối với sự phát sinh và phát triển bệnh rất lớn. Con người chỉ cần có một trạng thái tâm lý tốt sẽ có một khả năng kháng bệnh rất lớn, sức đề kháng rất mạnh, nhưng nếu tinh thần suy sụp thì coi như đã hết. Vì vậy, ổn định tâm thái rất quan trọng. Vậy làm sao có thể giữ được ổn định tâm thái? Có 3 câu nói: “Đối xử với mình đúng đắn. Đối xử với người khác đúng đắn. Đối xử với xã hội đúng đắn”.
Một con người muốn tâm thái ổn định phải đối xử đúng đắn với bản thân mình, đem tọa độ nhân sinh của mình đặt đúng vị trí, đúng tiêu chuẩn không nên vượt quá, cũng không nên tự ti. Ngoài ra, đối xử với người khác, với xã hội cũng phải đúng đắn, phải luôn luôn có tấm lòng cảm kích với xã hội. Có hai thái độ đối với xã hội: lạc quan, tích cực và bi quan, tiêu cực. Chỉ cần lạc quan, tích cực nhìn xã hội thì thấy xã hội này rất tốt đẹp. Còn nếu bạn dùng thái độ bi quan tiêu cực để đánh giá xã hội thì xã hội này thật đáng sợ. Ngày nay đã mở cửa đổi mới, rất nhiều lợi ích đang điều chỉnh, những sự việc chưa ổn định, chưa cân bằng đang còn nhiều. Nếu bi quan thì hằng ngày có thể bị bực tức, cáu gắt từ sáng đến tối, mỗi việc đều có thể làm cho bạn tức đến chết được. Còn ngược lại, nếu lạc quan thì, nói thực với bạn, thời kỳ này là thời kỳ tốt nhất từ khi ĐCS được thành lập cho đến nay. Nền kinh tế, chính trị, quân sự, ngoại giao, đời sống nhân dân từ trước đến nay chưa bao giờ tốt hơn hiện tại. Nếu bạn muốn phấn chấn lạc quan nhìn xã hội thì hãy xem tivi, nghe phát thanh, hằng ngày đều có những tin tức hay bạn tha hồ vui vẻ từ sáng đến tối. Cho nên có nhà triết học đã nói: “Cuộc sống giống như một cái gương. Bạn cười nó cũng cười, bạn khóc nó cũng khóc”.
Có một vị giáo sư nổi tiếng ở một trường đại học nổi tiếng sống rất khổ sở. Hai người con của họ, sau khi đỗ thạc sĩ và tiến sĩ đều ở lại Mỹ, như vậy thì tốt quá đi chứ? Một hôm ông giáo sư bước xuống cầu thang đến bậc cuối cùng chẳng may bị trượt chân ngã. Vì dùng tay đỡ nên bị gãy xương cánh tay. Bà vợ già yếu không thể giúp ông được, phải thuê một người giúp việc. Người giúp việc lại không biết làm việc, bệnh tật lâu ngày, ông giáo sư lại sinh thêm bệnh mới không đi tiểu được, phải cắm ống dẫn tiểu. Ở nhà chỉ cô quạnh hai vợ chồng già, con cái đều ở Mỹ, tốt thì tốt thật nhưng không chịu về nước, chỉ đến ngày lễ Noel gửi về tấm thiệp, thế là xong, thật là khổ, trạng thái tinh thần không tốt.
Ngược lại, ai là người hạnh phúc, phấn khởi? Bác xích lô ở cạnh nhà. Nhà của bác ấy chỉ là nhà cấp 4, nhưng sáng sớm ngủ dậy, hai tay xách hai lồng chim đi ra công viên, vừa đi vừa nghêu ngao mấy câu cải lương, lúc về nhà nhấm nháp một bát sữa đậu nành và hai cái quẩy thật vui, thật thoải mái. Con trai của bác ấy không đậu thạc sĩ tiến sĩ gì, chỉ tốt nghiệp phổ thông cơ sở, ngồi sửa xe đạp ở bên kia đường, còn cô gái bán xì dầu cũng ở gần đó, cho nên chúng thường xuyên đến thăm bố mẹ, có ấm đầu sổ mũi cả nhà đều quây quần thăm hỏi nhau, khi thì mua hoa quả, khi thì mua kẹo bánh, cả nhà cha mẹ con cái chuyện trò vui vẻ. Người lớn thì kể chuyện “ngày xưa cả đến bột ngô tôi cũng còn chưa được ăn, nhưng bây giờ không những được ăn hoa quả mà còn được điểm tâm nữa,…” không khí gia đình thật vui vẻ ấm cúng, chẳng có điều gì phàn nàn, con cũng có, cháu cũng có, thật là hiếu thảo. Ông giáo sư của bạn, con đều học hành cao, đến ngày lễ gửi về tấm thiệp, ngoài ra không có quan tâm gì đến bố mẹ, ông có khóc cũng không ai để ý đến ông.
Hạnh phúc, vấn đề đó không có một tiêu chuẩn tuyệt đối nào cả, vì vậy chúng ta phải làm cho tâm thái cân bằng. Những năm 70 tặng quà cho nhau thì tặng quà gì? Quà điểm tâm. Những năm 80 tặng quà là tặng thuốc bổ, thập niên 90 là hoa quả tươi. Ở các phòng bệnh nhân của tôi, họ đều tặng hoa tươi, chẳng có ai tặng quà điểm tâm nữa. Vào thế kỷ 21, quà tặng là sức khỏe. Làm sao có thể tặng sức khỏe được? Hãy tặng nhau “dưỡng tâm bát chân thang” là thang thuốc tốt nhất cho sức khỏe. Thang này gồm có 8 vị:
- Vị thứ nhất là một tấm lòng nhân ái. Không giàu lòng yêu mến xã hội, yêu mến con người thì không thể làm người được.
- Vị thứ hai là tấm lòng lương thiện. Có tấm lòng lương thiện thì hay giúp đỡ người khác.
- Vị thứ ba là chính khí.
- Vị thứ tư là lòng khoan dung. Khoan dung phải nhiều hơn chính khí, vì con người đều không phải là thánh hiền, còn nhiều điều chưa đủ, nên bạn cần khoan dung, độ lượng đối với người khác.
- Vị thứ năm là lòng hiếu thảo. Chúng tôi đã làm cuộc điều tra và thấy đối với người cao tuổi, yếu tố ảnh hưởng mạnh nhất đến hạnh phúc không phải là tiền tài, địa vị mà là có con cái hiếu thảo ở bên cạnh. Con cái không hiếu thảo thì có nhiều con cũng chẳng ích gì. Có lần tôi gặp một ông giám đốc ở Hồng Kông, ông ta hỏi tôi: “Các anh chọn cán bộ, chọn người như thế nào?”. Tôi trả lời: “Ở Hồng Kông là xã hội tư bản, tiêu chuẩn chọn người phải là biết ngoại ngữ, giỏi vi tính,…”. “Không phải – ông ta nói – tôi chọn người, tiêu chuẩn quan trọng nhất là xem họ có hiếu không. Nếu người ấy cả đến cha mẹ mà họ không hiếu thảo thì làm sao họ có thể tốt với mình? Phàm là người có hiếu thảo đều là người tốt, họ không làm điều vi phạm đạo đức vì họ hiếu thảo với cha me, họ sẽ rất tốt.”
- Vị thứ sáu là sự thật thà đúng mực. Con người cũng không thể quá thật thà, quá thật thà hoá ra đần cũng không nên. Nhưng không thật thà cũng không được. Thật thà phải xem tình hình, đúng lúc, đúng mực.
- Vị thứ bảy là sự cống hiến không hạn chế, càng nhiều càng tốt.
- Vị thứ tám là không cần bào đáp.
Đem 8 vị thuốc ấy cho vào “chảo khoang tâm” sao vàng nhỏ lửa từ từ không bị cháy (tức là từ từ suy ngẫm), sau đó cho vào “cối công bằng” nghiền kĩ, nghiền càng nhỏ càng tốt, “tam tư vi mạc, đạm bạc vi dẫn”, làm việc cần phải “tam tư” và cần “đạm bạc” bình tĩnh, dùng nước “hoà khí” để uống. Chọn ngày trăng thanh gió mát, sớm tối chia làm hai lần uống, có thể tịnh hoá tâm linh, thăng hoa nhân cách, vật ngã hưởng vong, vinh nhục bất kinh.
Dưỡng tâm bát chân thanh có 6 công dụng: 1) làm người trung thực; 2) làm việc chăm chỉ; 3) cống hiến xã hội; 4) hưởng thụ cuộc sống; 5) kéo dài tuổi thọ; 6) tiêu diệt khứ họa. Tôi nghĩ rằng muốn cân bằng tâm lý, con người phải biết cống hiến cho xã hội, vừa phải biết hưởng thụ cuộc sống. Hưởng thụ ở đây chỉ là những sở thích nghiệp dư, tri thức hiểu biết rộng hơn một chút, càng có nhiều sở thích nghiệp dư càng dễ cân bằng tâm lý. Người thầy thuốc không chỉ “khám bệnh” mà còn “khám bệnh nhân”. Có hiểu biết trạng thái tâm lý, tính cách khác nhau của từng bệnh nhân thì mới điều chỉnh được tâm lý của họ, giải quyết được những vấn đề của họ.
Con người có tâm thái tốt thì mọi vật trên đời đều trở nên rất tốt đẹp. Nếu đang buồn bực, tâm lý khó chịu thì dù có non xanh nước biếc cũng không sao thưởng thức được, dù có cho ăn cao lương mỹ vị cũng không sao nuốt nổi. Tâm trạng nôn nao, cả đêm trằn trọc không ngủ được, chỉ thấy toàn ác mộng thì cho dù có giường đẹp cũng chẳng giá trị gì. Cho nên cần phải giữ tâm thái của mình cho chính trực, vui cái người ta gọi là “ba cái khoái lạc: trợ nhân vị lạc, tri túc thường lạc, tự đắc kỳ lạc”. Trong quá trình giúp đỡ người, tịnh hoá linh hồn, thăng hoa nhân cách làm người là khoái lạc nhân sinh lớn nhất. Các ông chủ có nhiều tiền không nên ăn chơi bừa bãi, dễ bị AIDS, chết nhanh không có thuốc chữa, mà nên làm từ thiện, đóng góp cho các công trình nhân đạo, tặng cho các người nghèo. Có người nói: “Tôi không có tiền, làm sao giúp được ai?”.Tôi bảo rằng : “Đừng nghĩ như vậy, sẽ tức chết đi đấy. Người ta có nhiều tiền hơn nhưng mà rủi ro lại lớn hơn, địa vị họ cao hơn nhưng áp lực lại nặng hơn, một vấn đề bao giờ cũng có hai mặt, vì vậy tri túc thường lạc”. Còn “tự đắc kỳ lạc” là thế nào? Đó là lúc rủi ro cũng cần vui vẻ. Lúc rủi ro thì còn vui nỗi gì? Vâng, nhân sinh là phong thủy luân lưu di chuyển, trên đời này trăng có khi tròn khi khuyết, người có lúc hợp lúc tan, lúc thế này, lúc thế khác, không ai luôn được may mắn, cũng không ai luôn bị rủi ro. Bây giờ gặp rủi ro nghĩa là quang minh đang ở trước mặt, vì thế bạn nên tự đắc kỳ lạc. Vui buồn tựa vào nhau cùng tồn tại, khổ nan là người thầy của cuộc sống, cho nên mỗi người nên giữ được tình cảm vui mãi mãi.
Nói tóm lại, sức khỏe là cái quý giá nhất đối với chúng ta. Sức khỏe không chỉ dựa vào kỷ thuật cao, thuốc tốt. Thầy thuốc tốt nhất là bản thân, thuốc tốt nhất là thời gian, tình cảm tốt nhất là bình tĩnh, tập luyện tốt nhất là đi bộ. Câu “thầy thuốc tốt nhất là bản thân” không phải do tôi nói ra mà đó là lời của một danh y thời cổ Hy Lạp: “Bản năng của bệnh nhân là thầy thuốc cuả bệnh nhân, thầy thuốc là người giúp đỡ bản năng”. Thuốc tốt nhất là thời gian. Tại sao? Thời gian phát hiện càng sớm điều trị càng sớm càng tốt. Phát hiện và chữa trị sớm thì vừa đỡ mất nhiều tiền vừa chóng khỏi bệnh, phát hiện và chữa trị chậm thì nhiều khi còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Ăn uống hợp lý, vận động thích hợp, không hút thuốc, hạn chế uống rượu, giữ tâm lý cân bằng thì cơ thể béo cũng gầy, cholesteron nhiều cũng ít, đó là cách phòng bệnh tốt nhất.
Có thể tổng kết về sức khỏe trong 4 câu như sau:
1. Một trung tâm: lấy sức khỏe là trung tâm. Vì không có sức khỏe thì bạn chẳng làm được việc gì.
2. Hai điểm cơ bản: hơi hồ đồ một chút và hơi thoải mái một chút. Mao Trạch Đông đã dùng hai câu thơ cổ để đánh giá rất cao Diệp Kiếm Anh: “Gia Cát nhất sinh duy cẩn thận. Lỗ Đoan đại sự bất hồ đồ”. Có người mách với Hoàng Đế rằng tể tướng Lỗ Đoan rất hồ đồ. Hoàng đế nói: “Ông ấy không có hồ đồ chỉ có ngươi mới hồ đồ mà thôi. Tể tướng Lỗ Đoan việc nhỏ thì hồ đồ nhưng việc lớn thì rất sáng suốt”. Đó là biểu hiện của người rất thông minh. Việc nhỏ cứ tẩn mẩn cả ngày tính toán như lông gà vỏ tỏi, những người như thế là người ngu đần. Cho nên hồ đồ một chút, độ lượng khoan dung, thoải mái một chút, phong cách cao, nhìn xa thấy rộng, người như thế ở đâu làm việc gì cũng tốt.
3. Ba đại tác phong: Đó là:
- Trợ nhân vị lạc,
- Tri túc thường lạc,
- Tự đắc kỳ lạc, luôn luôn giữ được vui vẻ.
4. Tám điều cần chú ý: Đó là 4 hòn đá nặng:
- Ăn uống hợp lý,
- Vận động thích hợp,
- Không hút thuốc, hạn chế uống rượu,
- Giữ tâm lý cân bằng.
và 4 cái nhất:
- Thầy thuốc tốt nhất là bản thân,
- Thuốc tốt nhất là thời gian,
- Tình cảm tốt nhất là bình tĩnh,
- Vận động tốt nhất là đi bộ.
Có những điều trên thì chẳng cần phải uống thuốc gì, mỗi chúng ta đều có thể sống khỏe mạnh tám chín mươi, một trăm tuổi. Điều ấy không phải chỉ là giấc mơ.
Cuối cùng, tôi xin rút ra 4 câu rất đơn giản:
Thiên thiên tam tiếu dung nhan tiêu
Thất bát phần bão nhân bất lão
Tương thích mạc vấn lưu xuân thuật
Đạm bạc ninh tịnh bỉ dược hảo
Tạm dịch như sau:
Ngày cười ba lần dung nhan đẹp
Bảy tám phần no người không già
Thoải mái vô tư làm xuân đẹp
Thanh đạm tịnh yên hơn thuốc a!
Chỉ cần làm theo phương thức sống như vậy thì bệnh tật sẽ rất ít, chúng ta có thể sống mạnh khỏe đến 120 tuổi, cá nhân, gia đình và xã hội đều hạnh phúc. Hy vọng mọi người đều sống khỏe mạnh đến tám chín mươi, một trăm tuổi hay hơn nữa để cống hiến cho sự phục hưng của Tổ quốc.

GIỚI THIỆU SƠ LƯỢC VỀ GIÁO SƯ HỒNG CHIÊU QUANG
- Giáo sư Hồng Chiêu Quang sinh năm 1939 ở Phúc Kiến.
- 1961: tốt nghiệp Học Viện Y khoa thứ nhất Thượng Hải.
- 1970: phối hợp với giáo sư Hoa La Canh chế tạo thuốc “Hạ huyết áp Bắc Kinh 0 số” và 3 lần nhận được bằng khen về thành quả nghiên cứu khoa học.
- 1980: tham gia “kiểm định yếu tố nguy hại của bệnh tim mạch ở Trung Quốc và xu thế phát triển cuả nó”.
- 1981 - 1983: được Cục cao giáo cử đi nghiên cứu 2 năm về y tế dự phòng và lâm sàng; Chủ nhiệm khoa nội tim – cao huyết áp – tim mạch và bệnh người cao tuổi.
- 1984: tham gia “điều tra 50 vạn người Trung Quốc hút thuốc lá”; “nghiên cứu cơ bản và tác dụng lâm sàng việc giảm mỡ cuả yến mạch” và nhận được 8 bằng khen cuả Bộ Y tế và Sở Y tế Bắc Kinh.
- 1990 - 1991: tham gia “bệnh cao huyết áp toàn quốc” và “xu hướng kiểm định động thái lưu hành cuả bệnh tim”, “nghiên cứu về chất lượng đời sống và hạnh phúc của người cao tuổi”.
- 1978 - 1992: là Viện phó Viện An Trinh Bắc Kinh; uỷ viên Hội Tim mạch và Hội Y học Trung Hoa nhiệm kì 2, 3, 4; uỷ viên Ban Biên tập Tạp chí Tim mạch cuả hội Y học Trung Quốc nhiệm kì 3, 4.
- 1993: được chọn để ghi tên vào Trung tâm Guiness tên các danh nhân Quốc tế cuả Anh và Mỹ.
- Nay là Phó chủ nhiệm, Uỷ viên tư vấn chuyên gia tim mạch Bộ Y tế bảo vệ sức khoẻ cán bộ; nghiên cứu viên, Giáo sư, Chủ nhiệm khoa nội người cao tuổi bệnh viện An Trinh Bắc Kinh.
- Giáo sư Chiêu Hồng Quang tham gia chủ biên “Thực dụng cao huyết áp học”, “nghiên cứu yến mạch giảm mỡ”, “phòng trị bệnh cao huyết áp”,… Đã công bố hơn 70 báo cáo khoa học. Gần đây, giáo sư viết rất nhiều về chuyên đề phổ biến khoa học và hợp tác với hội Y học Trung Quốc, Sở Y tế Bắc Kinh biên soạn 12 tập về điều trị bệnh về cao huyết áp trên truyền hình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét