Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Chậm... 10 ngày rồi



Hôm nay, mình thấy thất sự hoảng hốt… bị chậm... 10 ngày rồi, mình thấy trong người không thoải mái lắm, sức khỏe suy giảm.

Nhìn thấy cái gì ăn được cũng muốn ăn, đặc biệt là hoa quả chua chua ngọt ngọt thì lại càng thèm… Mình bị sao ý nhỉ? Bị chậm… 10 ngày rồi, lo lắng quá… mình chẳng dám chạy vèo vèo vào hàng quần áo, chạy vèo vèo đi đến công ty. Đi qua đi lại đều nhẹ nhàng… thậm chí mắt còn chẳng dám nhìn vào hàng quần áo.



Hôm nay đã sang ngày thứ 10, không biết những ngày tháng tới rồi cuộc sống của mình sẽ ra sao đây. Mình không dám về nói với mẹ là con đã bị chậm... 10 ngày. Không biết khi mẹ mình biết tin này mẹ sẽ phản ứng như thế nào nữa. Mình buồn và thất vọng lắm. Cũng là con người với nhau, anh lại là đàn ông, anh thật vô trách nhiệm, mình phải nói với anh như thế nào về nỗi lo lắng trong lòng mình đây. Mình sợ anh sẽ chối bỏ trách nhiệm, sợ anh sẽ không nghe mình nói. Mình thật sự phải làm gì đây. Anh là người đã gây ra chuyện này, anh phải có trách nhiệm với mình chứ.


Được rồi đợi chờ hết hôm nay, nếu ngày mai không có nữa… mình sẽ nói, mình sẽ đấu tranh với anh, mình thấy khó chịu trong người lắm rồi. Mình sẽ thu hết can đảm đứng trước mặt anh và nói:


- Bao giờ mới có lương hả sếp ???

1 nhận xét:

  1. Thông cảm với sếp đi mới chậm 10 ngày .Các ngày này sếp toàn nhập viện ,hay lảng tránh lo nghĩ trả nợ lãi vay đến hạn còn mấy đồng lương đó không ăn còn đó cứ đợi đến... Tết Công gô sẽ có mà
    Hi!Hi!Hi!

    Trả lờiXóa